Viết cho người tôi Yêu

Viết cho người tôi Yêu

Ngày cuối năm, nhiều xúc cảm lạ bâng quơ trong tôi. Tôi nghĩ về Gia đình và một chút khoảng lặng!

Sau tất cả, sau những cố gắng mỗi ngày, sau những nổ lực cho công việc, thì cái tôi luôn hướng về vẫn là Gia đình yêu thương của tôi.

Nơi ấy là nơi tôi được nuôi dưỡng, được giáo dục tốt nhất.

Ba tôi, là người truyền cảm hứng để tôi phát huy được những khả năng của bản thân, là người ủng hộ tôi trong những quyết định trên con đường tôi chọn. Trong tâm trí tôi, Ba là người đàn ông mẫu mực của gia đình, là người giữ lửa và kết nối tình cảm giữa những thành viên, ba tôi giúp chị em tôi hiểu nhau hơn và có thể dễ dàng bày tỏ tình cảm với nhau. Ba là người giữ những nề nếp, những truyền thống của gia đình. Và đối với tôi, Ba mãi là như thế, cứ mãi bình lặng giữ mọi thứ đã xây dựng, vun đắp.

Má tôi, là người phụ nữ lo toan, tháo vát. Má tôi là người không thích thể hiện tình cảm, cách thể hiện ra bên ngoài luôn mạnh mẽ, đôi khi làm cho người ta có cảm giác xa cách và thiếu phần tình cảm. Nhưng chúng tôi, những đứa con của Má đã lớn lên trong vòng tay ấy, chúng tôi cảm nhận được tình cảm bên trong Má rộng lớn hơn muôn phần cái cách mà người khác thể hiện ra bên ngoài. Má tôi là người bên cạnh Ba, là người đồng hành và hỗ trợ đắc lực trong mọi việc.

Sự tương tác tuyệt vời của Ba tôi và Má tôi tạo nên chúng tôi. Tôi vẫn giữ mãi những yêu thương và vẫn cứ là đứa con nuôi mãi không lớn. Họ luôn là tấm gương để tôi học hỏi và thần tượng. Tôi học ở Ba về cách giữ gìn hạnh phúc, gia phong, xây dựng gia đình, giữ trọn tình yêu thương, hiểu về hai từ “Gia đình” sâu sắ. Tôi học ở Má sự tháo vát, sự bình tĩnh và mang sứ mệnh là người hỗ trợ xây dựng để đong đầy thêm hai chữ “yêu thương”.

Ngày hôm nay tôi nghĩ về Ba tôi, nghĩ về Má tôi. Tôi hạnh phúc, tôi tự hào, tôi cảm thấy may mắn vì tôi là con gái của họ.

Chỉ là hôm nay, có lẽ Sài Gòn đổi gió, trong tôi có chút khoảng lặng. Suy nghĩ của tôi vẫn thế, yêu thương trong tôi vẫn thế… và tôi muốn có thể lý giải và có cách lấp đầy những khoảng lặng trong tôi!

Tôi hiểu rằng, chỉ khi mọi người hướng về nhau, gắn kết với nhau thì hạnh phúc mới có thể đong đầy…

—Tản mạn ngày cuối năm—

Sài Gòn, 31/12/2016

Diễm Thúy

Diễm Thúy

11

No Responses

Show all responses

Write a response