Nhớ lại khoảnh khắc được xem ảo thuật của ngày thơ bé

Nhớ lại khoảnh khắc được xem ảo thuật của ngày thơ bé

Khi còn bé, nơi mình ở hẻo lánh lắm. Đó là một vùng đất Tây Nguyên nghèo nàn. Thời đó, dân nhập cư ở khắp mọi miền đổ về vùng đất ấy, tôi hay nghe người ta bảo là đi làm kinh tế mới.

Ban ngày, người lớn đi làm đồng, lên rừng đốn củi, hoặc đi chăm bẵm những cây cà phê, cây tiêu cằn cỗi. Tôi và mấy đứa trẻ trong làng ngày ngày quấn quýt bên nhau, chơi cùng nhau, ăn uống cùng nhau, đôi khi cũng đánh đập cãi nhau rồi hơn thua đủ điều. Cái thời của bố mẹ thì nghèo hơn, không có thời gian gian ăn và học luôn chứ nói chị chơi. Còn thời của tôi thì đã thoát được cảnh nghèo đói rồi, đứa nào cũng được đến trường đầy đủ, thi đua học tập tốt.

Nhưng, vùng đất tôi sống vẫn chưa tiếp cận được những môn nghệ thuật thường xuyên như những thành phố lớn. Tôi nhớ khi đó nhà tôi cũng đã có tivi màu để xem rồi, tôi hay xem các chương trình cho thiếu nhi, thích nhất là bộ Doreamon, và một vài bộ phim dài tập vào mỗi buổi chiều, tầm 6h như Tây Du Ký, truyền thuyết Liêu Trai,… Hứng thú hơn cả là những hôm có chương trình ảo thuật. Thiệt tình, tôi mê các chú trên tivi biểu diễn dữ lắm. Chú ảo thuật cầm cái khắn tay, xoay xoay là ra được chú chịm bồ câu, hay rồi chú nhét cô người mẫu vào cái thùng rồi dùng cái cưa rõ to để cắt, cô người mẫu đứt thành ba phần, thế mà cô vẫn cười, rồi bước ra khỏi thùng gọn ơ.

Tôi ước ao được xem ảo thuật ngoài thực tế, khao khát dữ lắm. Rồi đến ngày đó cũng tới, tôi đi học về thấy chú gì đó ngồi trên cái ô tô cầm loa thông báo sắp có đoàn diễn ảo thuật về làng. Tôi hớn hở về thông báo với cả nhà và cả xóm. Ngày ngày đi học, tôi cứ hóng mãi, xem người ta dựng rạp tới đâu rồi, và đặc biệt rất chú ý mấy cái poster. Trên hình Poster có hình chú hề mũi đỏ, có cả hình chú bồ câu nữa,… tôi tưởng tượng đủ thứ, hứng khởi vô cùng, tự nhủ “ Đợt này mình phải đi thiệt sớm, để đứng gần sân khẩu xem cho rõ chú ảo thuật làm ảo thuật nè”.

Ngóng mãi, rồi cũng đến ngày đó. Ngày mà tôi nhớ mãi. Đến giây phút này, những hình ảnh, những chi tiết của ngày hôm đó tôi xem vẫn cứ dội về. Tôi được tận mắt xem chú ảo thuật biến hóa ra từng chú chim bồ câu, chú biến ra bông hồng, rồi chú cắt ngang người cô người mẫu y hệt như trên tivi, có cả chú khỉ đi xe đạp vòng quanh sân khấu,…

Kể từ lần đó, nhà tôi chuyển đến một nơi khác, cũng không có dịp xem thêm lần nào nữa. Khi lớn lên, đi học ở thành phố lớn có 2, 3 lần gì đó tôi cũng đi xem các tiết mục ảo thuật, nhưng tôi không có ấn tượng nhiều lắm. Cho đến dịp gần đây, khi đến Quán Ừ Thì Café (đường Đồng Đen, HCM) đó là Đêm nhạc Góp chút yêu thương cùng em đến trường, mà nhóm từ thiện Đồng Bào Dân Tộc tổ chức để gây quỹ cho chuyến từ thiện đi Lộc Ninh sẽ diễn ra vào Tháng 10 sắp tới, trong chương trình có một tiết mục Ảo thuật… Đó tiết mục ảo thuật khiến tôi xúc động, khi cảm giác của ngày xưa, lần đầu tiên tôi được xem lại. Mọi khoảnh khắc như thước phim quay chậm, gợi nhớ lại rất nhiều. Có lẽ vì hình ảnh chú này giống với chú ảo thuật ngày xưa tôi xem cả ánh mắt và biểu cảm của chú, cách biểu diễn của chứ và cả trình tự những tiết mục đan xen đều rất gần với ký ức của ngày xưa đọng lại trong tôi.

Hôm nay, tôi viết lại những dòng này để chia sẻ với các bạn của tôi, để lưu giữ một phần kỷ niệm mà tôi nghĩ rằng có lẽ mãi về sau, có thể không một cần nào nữa tôi bỗng nhiên bắt gặp được cảm xúc ấy!

Pé Ớt

 

15

No Responses

Show all responses

Write a response